02323.889.678 - 0947.688.883 - 0963.918.438 info@dichthuatmientrung.com.vn

Khám phá thú vị về sự khác biệt giữa tiếng Anh Anh và Anh Mỹ

Tiếng Anh theo trường phái Anh – Anh và tiếng Anh theo trường phái Anh – Mỹ đang là hai trường phái lớn mà cộng đồng Anh ngữ (những người nói tiến Anh) chấp nhận như là trường phái chính thống. Tuy nhiên vẫn có những sự khác biệt khá thú vị, và chúng ta sẽ tìm hiểu trong bài viết này. 

1. Từ vựng

Sự khác biệt đáng chú ý nhất giữa American English và British English là từ vựng. Có hàng trăm từ khác nhau.

Luật sư: Attorney (M) – Barrister, Solicitor (A)
Hiệu sách: Bookstore (M) – Bookshop (A)
Ô tô: Automobile (M) – Motor car (A)
Bản mẫu có chỗ trống để điền vào: Blank (M) – Form (A)
Danh thiếp: Calling card (M) – Visiting card (A)
Kẹo: Candy (M) – Sweets (A)
Cửa hàng kẹo: Candy store (M) – Sweet shop (A)
Toa xe lửa: Car (M) – Coach, carriage (A)
Ngô: Corn (M) – Maize, Indian corn (A)
Lúa mì: Crain, wheat (M) – Corn (A)
Thị sảnh: City Hall (M) – Town Hall (A)
Bánh quy: Cracker (M) – Biscuit (A)
Đạo diễn điện ảnh: Director (M) – Producer (A). Chú ý: ở Mỹ, producer là giám đốc, chủ rạp hát (ở Anh thì dùng manager, proprietor)
Trung tâm doanh nghiệp thành phố: Downtown (M) – City (A)
Hiệu thuốc: Drugstore (M) – Chemist’s, Chemist’s shop (A)
Thang máy: Elevator (M) – Lift (A)
Xăng: Gas, gasonline (M) – Petrol (A)
Dầu hỏa: Kerosene (M) – Paraffin (A)
Mùa thu: Fall (M) – Autumn (A)
Tên (người): First name hay given name (M) – Christian name (A)
Vỉa hè: Sidewalk (M) – Pavement (A)
Đường sắt: Railroad (M) – Railway (A)
Cửa hàng tự phục vụ: Supermarket (M) – Self-service shop (A)
Sinh viên năm thứ nhất: Freshman (M) – First year student (A)
Sinh viên năm thứ hai: Sophomore (M) – Second year student (A)
Sinh viên năm thứ ba: Junior (M) – Third year student (A)
Sinh viên năm cuối: Senior (M) – Last year student (A)

Có nhiều ví dụ hơn chúng ta có thể nói về đây. May mắn một điều, hầu hết người Mỹ và người Anh thường có thể đoán được ý nghĩa thông qua ngữ cảnh của một câu.

2. Danh từ tập hợp

Có hai sự khác nhau về ngữ pháp giữa hai loại tiếng Anh. Hãy bắt đầu với danh từ tập hợp. Chúng ta sử dụng danh từ tập hợp để chỉ một nhóm cá nhân.

Trong American English, danh từ tập hợp là số nhiều. Ví dụ, nhân viên (staff) đề cập đến một nhóm nhân viên làm thuê; Ban nhạc (band) đề cập đến một nhóm nhạc sĩ; Đội (team) đề cập đến một nhóm vận động viên. Người Mỹ sẽ nói, “Ban nhạc là tốt – The band is good.”

Nhưng trong British English, danh từ tập hợp có thể là số ít hoặc số nhiều. Bạn có thể nghe ai đó người  Anh nói, “Nhóm đang chơi tối nay – The team are playing tonight” hoặc “Nhóm đang chơi tối nay-  The team is playing tonight”.

english vs american

Xem thêm dịch thuật công chứng tại An Giang

3. Trợ động từ

Một khác biệt ngữ pháp tiếp theo giữa American English và British English liên quan đến trợ động từ. Các động từ phụ trợ, còn được gọi là trợ động từ, là những động từ giúp hình thành một chức năng ngữ pháp. Chúng “giúp” động từ chính bằng cách thêm thông tin về thời gian, phương thức và giọng nói.

Hãy nhìn vào trợ động từ. Đôi khi người Anh sử dụng để thể hiện tương lai.

Ví dụ: “Tôi sẽ về nhà ngay bây giờ – I shall go home now.” Người Mỹ biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng hiếm khi sử dụng nó trong cuộc trò chuyện. Có vẻ như rất chính thức. Người Mỹ có thể sẽ sử dụng “Tôi sẽ về nhà ngay bây giờ – I will go home now.”

Trong câu hỏi, một người Anh có thể nói, “Chúng ta sẽ đi bây giờ? – Shall we go now?” Trong khi một người Mỹ có thể sẽ nói, “Chúng ta nên đi bây giờ? – Should we go now?”

Khi người Mỹ muốn thể hiện sự thiếu vắng nghĩa vụ, họ sử dụng trợ động từ không trực tiếp “not” theo sau “need”. “Bạn không cần phải đi làm ngày hôm nay – You do not need to come to work today.” Người Anh bỏ trợ động từ và lược giản “not”. “Bạn không cần phải đi làm ngày hôm nay – You needn’t come to work today.”

4. Động từ quá khứ

Bạn cũng sẽ thấy một số khác biệt nhỏ với các hình thức bất quy tắc của động từ bất quy tắc trong quá khứ.

Quá khứ của learn của người Mỹ là learned. Người Anh có tùy chọn learned hoặc learnt. Quy tắc tương tự áp dụng cho dreamed và dreamtburned và burntleaned và leant.

Người Mỹ có xu hướng sử dụng kết thúc -ed; Người Anh thường sử dụng kết thúc -t.

Trong hình thức phân từ trước đây, người Mỹ có khuynh hướng sử dụng -en kết thúc cho một số động từ bất quy tắc. Ví dụ, một người Mỹ có thể nói, “Tôi chưa bao giờ bị bắt – I have never gotten caught. “, trong khi đó một người Anh sẽ nói, “Tôi chưa bao giờ bị bắt – I have never got caught.” Người Mỹ sử dụng cả hai got và gotten trong quá khứ phân từ. Người Anh chỉ sử dụng got.

Đừng lo lắng quá nhiều về những khác biệt nhỏ trong các dạng động từ bất quy tắc trước đây. Người ở cả hai nước có thể dễ dàng hiểu được cả hai cách, mặc dù người Anh có khuynh hướng nghĩ về cách của Mỹ là không chính xác.

5. Câu hỏi đuôi

Câu hỏi đuôi là một dạng ngữ pháp biến một câu thành một câu hỏi. Ví dụ: “Toàn bộ tình huống là không may, phải không? – The whole situation is unfortunate, isn’t it?” Hoặc “Bạn không thích anh ta, đúng không? – You don’t like him, do you?”

Câu hỏi đuôi bao gồm một đại từ và dạng kết hợp của động từ behave hoặc do. Câu hỏi đuoio khuyến khích mọi người phản hồi và đồng ý với người nói. Người Mỹ cũng sử dụng các câu hỏi đuôi, nhưng thường ít hơn người Anh.

6. Đánh vần

Có hàng trăm lỗi chính tả nhỏ giữa American English và British English.

Bạn có thể thấy trong cách viết chữ của người Mỹ như màu sắc – color (từ colour), danh dự – honor (từ honour), và lao động – labor (từ labour). Người Mỹ đã bỏ chữ u từ những từ này để làm cho phép chính tả phù hợp với cách phát âm.

Về cơ bản những sự khác biệt này làm nên sự phong phú cho tiếng Anh. Nếu bạn có yêu cầu nào khác hoặc muốn liên hệ với chúng tôi dịch thuật tiếng Anh hoặc đóng góp ý kiến vui lòng gọi Hotline: 0946.688.883.